CHÍNH QUYỀN HÃY NHÌN VÀO SỰ THẬT, LIỆU CƠM GẮP MẮM
Liên tục mấy ngày nay, nhiều người hỏi tôi về trường hợp của gia đình họ, có người F0, có nhà 2 người, mà chờ hoài chưa thấy đưa đi bệnh viện. Rồi họ hỏi bây giờ sốt, ho thì phải làm sao…
Hôm nay, tôi nhận được một đoạn ghi âm cuộc gọi của gia đình
có 2 người F0 mà không có khả năng tự chăm sóc, nhưng bên trả lời (có lẽ là y tế
cơ sở) cho biết họ không thể làm gì hơn, vì HCDC không nhận, dù họ đang có tới 8
người F0 cần đưa vào bệnh viện, trong đó có 2 người trên 71 tuổi, vì các bệnh
viện dã chiến không còn chỗ. Người trả lời còn nhờ người nhà gọi trực tiếp lên
HCDC hoặc trung tâm điều phối phản ánh giùm.
Tôi cũng nhận được lời kêu gọi giúp đỡ của những người F0 từ
bên trong một bệnh viện dã chiến, nói rằng điều kiện ở trong bệnh viện rất tệ, chăm
sóc y tế kém, thậm chí còn không có nước sinh hoạt. Ngay cả một số nhân viên y
tế phục vụ trong bệnh viện dã chiến cũng cho biết, cơm ăn hàng ngày cũng có lúc
bị sống, nuốt không nổi. Nói tóm lại, tình hình trong các bệnh viện dã chiến nói
chung cũng căng thẳng không kém bên ngoài.
Không căng thẳng sao được. Mỗi ngày ngàn mấy gần 2 ngàn người
nhiễm. Bao nhiêu bệnh viện cho đủ. Mà đó là số người nhiễm virus Vũ Hán mới có
hơn 31 ngàn ca. Rồi đây, khi con số lên vài trăm ngàn ca thì sao? Đừng có nghĩ
rằng phong tỏa, cách li, ngăn sông cấm chợ là số nhiễm không lên. Đừng có nghĩ
rằng xét nghiệm là ngăn được người nhiễm.
Vào thời điểm hiện nay, khi con virus Vũ Hán đã nằm đầy
trong cộng đồng, không có động thái nào ngăn được nó lây lan. Chúng ta chỉ có
thể cố gắng làm chậm tốc độ lây lan được chừng nào hay chừng đó. Chúng bắt buộc
phải học cách sống chung với con virus Vũ Hán, tìm cách ngăn chặn những thiệt hại
mà nó gây ra cho chúng ta. Chúng ta bắt buộc phải chấp nhận một phần thiệt hại,
để hạn chế thiệt hại lan rộng, còn hơn là không chấp nhận thiệt hại nào, để thiệt
hại còn lớn hơn nữa.
Theo tôi được biết, Bộ Y tế mới công bố cho phép thí điểm cách
li F0 tại nhà ở khu vực TPHCM. Tuy nhiên, điều này chỉ áp dụng cho người đã được
điều trị ở bệnh viện 10 đến 14 ngày. Tôi cho là làm như vậy chúng ta vẫn bị quá
tải. Chúng ta cần mạnh dạn cho F0 cách li tại nhà ngay từ đầu. Chỉ có như vậy,
chúng ta mới có đủ sức xây dựng bệnh viện, và huấn luyện kịp thời đội ngũ y bác
sĩ cho các trường hợp nặng.
Đối với các trường hợp F0 cách li tại nhà, giao cho các cơ sở
y tế tại địa phương (cả công và tư) kết nối, hướng dẫn từ xa. Tận dụng tất cả các
phương tiện thông tin có sẵn như zalo, messenger, e-SMS… để các bác sĩ tại địa
phương kết nối, hướng dẫn cho người F0 đang cách li tại nhà. Mỗi đơn vị hành chánh
(quận, huyện chẳng hạn), có vài đội lấy mẫu lưu động, đến nhà lấy mẫu cho các
F0, F1, và kết nối trực tiếp với các cơ sở y tế địa phương đang chịu trách nhiệm
tư vấn cho người F0 tại nhà.
Bộ Y tế cần ban hành hướng dẫn cách theo dõi từ xa cho F0 tại
nhà cho cả người bị nhiễm (F0) và thầy thuốc. Những trang thiết bị thiết yếu cần
có để theo dõi tại nhà, như dụng cụ đo nhiệt độ, máy đo nồng độ oxy (oxymeter)
cũng cần được qui định. Bộ Y tế cũng cần đưa ra các tiêu chuẩn cụ thể, qui định
khi nào thì cần phải nhập viện, khi nào thì tái hòa nhập vào cộng đồng. Hướng dẫn
phải thực tế, không đưa ra các điều kiện phi thực tế và ở đâu đó trên trời đến
mức không thể thực hiện được, chỉ để né tránh trách nhiệm.
Mỗi người cố gắng một chút. Đặc biệt, chính quyền cần phải nhìn
vào thực tế, đừng chỉ dựa vào những lí luận chính trị không ăn nhập gì với việc
phòng chống dịch. Chính quyền, nếu không đủ khả năng dự đoán, thì cũng cần phải
theo kịp với diễn biến thực tế. Chính quyền cũng phải thực tâm thực hiện khẩu
hiệu “mục tiêu kép” mà chính mình đặt ra.
Mọi hành động, làm việc, phải dựa trên khả năng thực tế của
mình, đừng duy ý chí nữa. Ông bà ta có câu “liệu cơm gắp mắm” luôn đúng trong
những trường hợp như thế này.
Bây giờ là lúc chúng ta phải nghĩ cách làm sao giảm được thiệt
hại, làm sao để cuộc sống người dân không quá khó khăn. Nhà nước thì kêu gọi người
dân bình tĩnh, thông cảm cho những khó khăn do dịch bệnh gây ra.
Còn tôi, một người dân, thì kêu gọi chính quyền hãy tỉnh táo,
nhìn thẳng vào sự thật, coi cuộc sống của người dân, và sự ổn định xã hội là quan
trọng, quyết định mọi việc theo hướng phù hợp với năng lực của xã hội, và ít
thiệt hại nhất. Càng ôm đồm thiệt hại càng lớn, người dân càng hoang mang.
Nhận xét
Đăng nhận xét