PHỐ BỖNG LÀ DÒNG SÔNG UỐN QUANH
Hôm qua, như tôi đã kể, có lúc đã dự định đi mua thực phẩm, rau để gởi về Sài Gòn, mới biết có rất nhiều người đi mua với mục đích như vậy. Không biết rau vườn nào rẻ, chứ rau, trứng, thịt, gà… tất cả đều lên giá so với tuần trước. Đó là giá ngay tại chợ Đà Lạt, và các hàng tạp hóa ven đường.
Hai ngày trước, tôi đặt hàng rau cho bệnh viện. Đặt buổi chiều
tại Đà Lạt, thì ngay sáng hôm sau bệnh viện ở Sài Gòn đã nhận được. Thế nhưng hôm
nay thì lại khác. Nghe nói các trạm đã được lập lại. Xe thì bị dừng dọc đường nhiều
giờ. Tới Sài Gòn thì phải có phép mới chuyển được. Đã vậy còn bị mưa tầm tã. Nên
đến giờ này vẫn chưa nhận được.
Chắc sau mưa là ngập. Nếu hôm nay là triều cường thì có lẽ đó
là thời điểm lịch sử của Sài Gòn, triều cường, mưa lớn, hệ thống chống ngập tốn
kém hàng đầu thế giới, và virus Vũ Hán, cùng lúc tấn công Sài Gòn.
À, tôi xin lỗi. Không phải virus Vũ Hán tấn công Sài Gòn. Nó
tấn công bao nhiêu thành phố lớn trên thế giới, với cả triệu người, hoặc ít thì
hàng trăm ngàn người bị nhiễm, hàng chục ngàn ca tử vong. Sài Gòn, với mười mấy
ngàn ca nhiễm, vài ca tử vong, thì có thể nói là con virus Vũ Hán mới chỉ ghé
qua thăm viếng Sài Gòn chút chút, đang ngắm nghía Sài Gòn mà thôi.
Cái tấn công Sài Gòn, cùng với triều cường, mưa lớn, hệ thống
chống ngập tốn kém… thật tiếc, không phải là con virus Vũ Hán, mà là phương pháp
chống dịch kiên định theo con đường bất chấp đời sống người dân, bất chấp phản ứng
của xã hội, tốn tiền, hao sức, làm cạn kiệt tiền của dân, làm cạn kiệt sức lực
của đội ngũ chống dịch. Quan trọnghơn, nó làm cạn kiệt niềm tin của người dân vào
khả năng thực sự của chính quyền, cũng như niềm tin vào sự minh bạch về lí do kiên
định với đường lối chống dịch đã không còn hiệu quả.
Một trong các thứ bị mất qua vụ dịch này, là độ tin cậy của
các thông tin chính thống từ miệng các quan chức của chính quyền. Cách đây chưa
đến một tuần, chính tai tôi nghe ông Chủ tịch UBND TPHCM, và các vị giám đốc các
siêu thị cam kết có đủ hàng bán cho người dân, đừng mua tích trữ. Thế mà bây giờ,
chỉ có 4, 5 ngày sau các tuyên bố hùng hồn ấy, các siêu thị lại hạn chế, chỉ
cho mỗi người được mua một lượng hàng nhỏ.
Ai đó nói đùa, rằng TPHCM không ngăn sông, chỉ cấm chợ thôi.
Có thể chiều nay câu nói này sai, khi đường Sài Gòn đã biến thành sông, nhờ hệ
thống chống ngập đỉnh cao trí tuệ của TPHCM.
Toàn bộ hệ thống cung ứng hàng hóa thiết yếu đã bị đứt gãy,
khiến người dân ở một thành phố đầy sức sống phải sắp hàng dài hàng cây số, chờ
mấy tiếng đồng hồ, để được vào siêu thị mua một chút ít thực phẩm theo những
qui định hạn chế một cách hết sức ngu ngốc. Bản thân tôi đã hết sức bất ngờ,
khi tất cả các siêu thị tôi gọi điện đến đều từ chối bán hàng online.
Tin đồn về người F0 ở BVDC nào đó nhảy lầu tự tử, về những bất
cập đang xảy ra trong các BVDC được đưa lên mạng. Nhiều người hỏi tôi, tôi không
dám khẳng định hay bác bỏ. Trên thực tế, những thông tin chính thống đã không còn
đáng tin cậy, những lời đồn lại thường xuyên trở thành sự thật, nên tôi không thể
liều lĩnh bác bỏ lời đồn, và cũng không thể hi sinh danh dự, và sự chính trực của
mình, để nghe theo các quan chức chính quyền.
Tôi thường nhận được câu hỏi, nếu bây giờ dương tính rồi thì
làm sao. Tôi vẫn trả lời là phải làm theo qui định. Nhưng nói thật là bây giờ,
tôi sẽ không cảm thấy yên tâm với câu trả lời ấy của mình, dù nó hợp pháp.
Trong thâm tâm, tôi muốn nói họ cứ ở nhà, tự cách li với người ngoài và người
nhà, mua thuốc sốt, long đàm uống, mua máy đo oxy theo dõi, khi nào nặng, khó
thở, hoặc SpO2 giảm nhiều, thì tự đi vô những bệnh viện trị bệnh thực sự để trị.
Nhưng tôi không dám khuyên ai như thế, vì điều đó vi phạm các
qui định hiện hành. Cho dù các qui định ấy ngày càng trở nên bất hợp lí, nhưng
họ sẽ vin vào đó để bỏ tôi vào tù, vì vi phạm qui định của họ, rồi họ đổ thừa
chuyện bùng phát dịch cho tôi, để biện bạch cho sự kiên định không rõ vì mục đích
gì của họ.
Đà Lạt đã hết mưa, trời sáng rực dưới ánh nắng chiều. Không
biết Sài Gòn bây giờ thế nào? Các bạn đi giao rau có vượt qua được nước ngập và
các trạm kiểm soát hay không?

Nhận xét
Đăng nhận xét