PHÚT XAO LÒNG

Những ngày này, đọc những thông tin thật của người trong cuộc, mà nếu không vững tâm, sẽ rất dễ bị suy sụp. Phải nói rằng, rất nhiều những thông tin đó làm cho chúng ta cảm thấy bế tắc.

 

Có thể nói, cái thiếu nhất của hầu hết các quyết định của các cấp chính quyền trong việc chống dịch là tính vì dân, cho dù tất cả các quyết định của họ đều nhân danh do dân, vì dân. Hầu như tất cả các quyết định đều chỉ nhằm thỏa mãn cái mong ước duy ý chí là làm cho số nhiễm không tăng. Còn người dân sống ra sao, sống bằng cái gì, có được cứu chữa hay không… có vẻ như không quan trọng lắm.

 

Những câu nói kiểu như ăn cháo nửa tháng không chết, nghe là thấy rõ sự vô cảm. Người ta ăn cháo cả mấy tháng rồi, và bây giờ cháo cũng không có mà ăn. Vậy mà họ xua cả một lũ đi tấn công những ai nói khác họ. Đang lúc dịch thế này, ai mà muốn xông pha ra đường để đi về quê đâu. Họ ra đi chỉ vì họ không còn có thể sống được ở cái nơi mà họ không có cách gì kiếm ăn, không có cái gì để sống.

 

Trong khi đó thì một ông bí thư thành ủy rất xông xáo, nhân văn, giải quyết công việc khá là có tình có lí. Nghe rất trái ngược với những gì đang diễn ra. Thực ra thì một mình ông không thể xoay chuyển được tình thế. Điều đó cần một bộ máy. Nhưng mà bộ máy này đã quen chạy theo kiểu của nó, tức là cái kiểu không có người dân trong đó, không có lợi ích của người dân trong đó, cái kiểu mà những gì nhân văn đều bị coi là phản động.

 

Tuy nhiên, nếu chúng ta chỉ nhìn vào những cái tiêu cực, vào sự bất lực của bộ máy, vào sự dốt nát và máy móc của đội ngũ thừa hành, thì sẽ thấy bầu trời toàn là xám xịt. Thực ra mà nói, trong cái bộ máy có thể nói là đã hư hỏng nhiều, vẫn còn những nhân tố tích cực. Bên cạnh những ông tổ trưởng, bà chủ tịch Phường, cô Phụ nữ, anh Thanh niên… hống hách, ra oai khi được giao quyền, vẫn có những người đang hết tâm hết sức, vừa lo cho dân, vừa lo đối phó với những nhát đâm từ sau lưng của các đồng liêu.

 

Với một bộ máy có nhiều khuyết tật như vậy, thì dù cho có nỗ lực của những người thực sự do dân, vì dân, thì hiệu quả công việc của bộ máy ấy rất hạn chế. Người dân vẫn cứ phải bảo bọc nhau, lo cho nhau. Trong nhiều trường hợp, bộ máy nhà nước với những qui định chồng chéo, không rõ ràng, và đội ngũ thừa hành “thiên lôi”, chỉ biết mỗi việc sai đâu đánh đó, chính là lực cản lớn nhất không cho người dân giúp nhau.

 

Nhưng thực ra thì nếu chúng ta đặt quyền lợi của người dân lên trên, chúng ta sẽ tìm ra cách để luồn lách, để có thể giúp được nhau. Trong đó, đôi khi sự “lơ đi” của những người trong bộ máy  quản lí đối với những qui định phi nhân, những yêu cầu hại dân, lại tạo điều kiện cho dân giúp nhau tốt hơn.



Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Bài viết đầu tiên: XIN CHÀO CỘNG ĐỒNG BLOGGER VÀ MỌI NGƯỜI

ĐỪNG CÓ MÀ CHỬI VỤ XÉT NGHIỆM NHÉ

KHÁNG THỂ TỰ NHIÊN VÀ KHÁNG THỂ NHỜ VACCINE MÀ CÓ, CÁI NÀO TỐT HƠN?